Lâu lắm rồi mới đọc được một đoạn văn sâu đọng như vậy. Nghiện phim, nghiện 2 đứa nhỏ nhưng truyện thì phần 2 có vẻ sâu lắng hơn...
Đoạn này là trong Chương 3 - Gặp lại sau 8 năm
(Bản edit Việt của bạn xASAx - Copy đoạn này qua từ đây)
...
Bạch Lạc Nhân như ở trong mộng mới tỉnh, lúc đưa ánh mắt chuyển đến phía Cố Hải lần nữa, đột nhiên có cảm giác xa cách, thực sự đã tám năm rồi sao? Hình như hôm qua còn mơ thấy đang cùng người kia cãi nhau ầm ĩ, hôm nay gặp lại cậu ta, đột nhiên lại là một khuôn mặt xa lạ rồi. Đường nét trên mặt Cố Hải càng thêm chín chắn mê người, lúc cậu ta mặc đồ vest mơ hồ lộ ra vẻ sâu sắc, chững chạc, ánh mắt vẫn sắc bén như thường, chỉ có điều thâm ý bên trong đã là thứ Bạch Lạc Nhân nhìn không thấu rồi.
Bạch Lạc Nhân trong mắt Cố Hải, cũng đã mất đi vẻ ngoài ngây ngô, dáng vẻ tươi cười rạng rỡ như ánh mặt trời trong trí nhớ hiện đã không thể nào tìm thấy trên gương mặt này của cậu. Có một số thứ, bạn luôn cho là vẫn còn, thật ra đã mất đi rất lâu rồi.
....
Em Sài tuổi nhỏ mà nội công thâm hậu. Chỉ hận là không được coi hai đứa nhỏ nữa rồi. Đến đứng chung một sân khấu, xuất hiện cùng một khung hình còn là không thể, đời này kiếp này liệu còn cơ hội tao ngộ...
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment