Sunday, June 29, 2008

Live again and I will find you


Công ty chuyển địa điểm và tớ chả thích tí nào. Bên cạnh những lý do "rất tớ" mà mọi người đều biết như tớ ghét vùng sâu vùng xa, tớ ghét chuyện ăn uống mà không tìm được một nơi "khả dĩ", tớ không thích vấn đề giao thông với hàng đống những xe hàng mù bụi, tớ không còn thời gian hang out với some ones (not someone) vào giờ nghỉ trưa... tớ còn ghét cái địa điểm mới của công ty tớ vì nó làm tớ mất đứt giờ đọc sách trưa của mình. Số là giờ ăn trưa của tớ (nếu ăn trưa 1 mình) cũng thường là giờ đọc sách. Để hưởng được cái thú thanh nhã đó tớ cần phải được ngồi trong 1 cái quán máy lạnh mát mẻ, không ồn ào, có ly cà phê ok chút. Và ở gần khu vực mới đó của công ty tớ thì tuyệt nhiên không có được cái địa điểm đáp ứng được các điều kiện đó. Bên cạnh đó, vật giá lại leo thang. Cuối cùng, tớ chọn giải pháp về nhà ăn trưa (ngon, bổ, rẻ). Mất đứt buổi trưa rồi, còn giờ đâu mà đọc sách. Và hậu quả là dạo gần đây tốc độ "nhai" sách của tớ giảm hẳn.


Nhưng mà tớ không có ngưng đọc. Tớ đọc thêm 1 dòng sáng tác khác từ internet - fanfic. Đây là dòng sáng tác không chính thống, tớ nghĩ rằng theo một cách nào đó thì nhiều sáng tác chỉ tiệm cận văn học. Tuy nhiên, không vì thế mà các sáng tác này không có những giá trị riêng của mình. Với những gì tớ đã đọc qua, tớ cảm thấy giá trị lớn nhất của dòng sáng tác này là ở điểm nó thể hiện được sức sáng tạo vô tận của con người. Với cùng những nhân vật đã có sẵn đó, trên nền 1 câu chuyện có sẵn đó, người ta có thể sáng tác ra nhiều thứ mà đôi khi vượt hẳn ngoài khả năng tưởng tượng (vốn cũng nghèo nàn) của tớ.

Hoa khế nhà tớ nà - Pic by P

Trong những fanfic đã đọc qua, có một vài (ít) tình tiết/chi tiết tạo ấn tượng cực kì mạnh với tớ.

Chi tiết tớ muốn đề cập đến ở post này nằm trong một AU-futuristic-dark-fanfic trên nền cốt truyện trinh thám. Truyện đặt trong bối cảnh tương lai hơn 300 năm sau với nhiều tiến bộ khoa học (quái dị) và các giá trị xã hội cũng khác lạ so với hiện tại. Với bối cảnh tương lai, tác giả mặc sức để trí tưởng tượng của mình nhảy múa. Chính vì thế truyện khá "nặng" cả về mặt graphic lẫn ngôn ngữ trong cả sex và violence. Nội dung câu chuyện không phải là điều để bàn cãi và tớ cũng không thích cách tác giả giải quyết kết cục của vụ án trong truyện theo hướng "happy ending" đó cho lắm. Nhưng cách tác giả dùng để đưa người đọc và chính những nhân vật trong truyện tìm đến được đáp án cho vụ án lại cực kì cuốn hút, người đọc dường như đứng giữa ranh giới nhận ra và không nhận ra được hung thủ và đáp án của câu chuyện khá thỏa đáng cho sự lờ mờ đó. Điều quan trọng là tuy tìm hiểu án mạng nhưng thực chất là người đọc cùng với các nhân vật trong truyện đi tìm hiểu chính câu hỏi "tôi là ai? vì sao tôi tồn tại?" của các nhân vật và đó mới là bất ngờ lớn nhất của toàn bộ sáng tác này. Sau đoạn đường dài đi từ hiện tại trở về quá khứ ẩn giấu trong tâm trí của từng nhân vật, J đột nhiên "gặp lại" một đôi mắt từ quá vãng sâu thẳm và "nghe lại" câu nói cuối cùng của người đó với mình. Cái câu nói đơn giản đó đặt trong toàn bộ câu chuyện đã "giết" tớ.

"Live again and I will find you."

Có thể nó chỉ là một câu nói rất đơn giản, ước mơ của một kiếp người, nhưng với tớ cái giá trị của câu nói đó rất lớn. Nhất là khi toàn bộ câu chuyện đó, từ khởi đầu cho đến kết thúc đúng là quá trình tìm về với nhau của 2 linh hồn lưu lạc, lạc giữa sự chia cắt của sự sống - cái chết, lạc giữa sự hữu hạn của kiếp người. Không có kiếp sau nào cả, không có thế lực siêu nhiên nào cả, nhưng 2 linh hồn đó bất chấp tất cả vẫn tìm lại được nhau từ những mảnh vụn của phần đời còn lại trước cái chết. Nó chứng minh rằng trước cái chết tình yêu của họ đã thấm vào trong từng tế bào, từng phân tử của linh hồn họ. Không tồn tại hạn định nào cho tình yêu và sự sống - cái chết chỉ là một khoảnh khắc tạm dừng mà thôi.

Cũng bình thường nếu mọi người không hiểu được tại sao câu nói đó lại có một ý nghĩa "hoành tráng" vậy với riêng tớ, nhất là khi không phải ai cũng biết về sự mâu thuẫn của chính tớ về ý nghĩa của cái chết với tình yêu.

Mọi việc bắt đầu từ khi tớ biết về thiên tình sử Romeo - Juliet. Theo một cách nào đó, ở những năm đầu tiên biết về câu chuyện, tớ luôn cảm thấy cái chết của 2 nhân vật này là cực kì vô nghĩa với chính tình yêu của họ. 2 cái chết rửa được hận thù của 2 dòng họ và theo một khía cạnh nào đó mang một giá trị cực đại nhưng thực chất lại hoàn toàn không có giá trị gì với tình yêu của 2 nhân vật chính. Họ không thể tiếp tục yêu nhau, không được cùng nhau hưởng hạnh phúc. Người ta có thể ngàn năm sau vẫn nhắc về mối tình đó, về 2 con người có thể chết vì không được ở bên nhau nhưng thực chất tớ luôn thắc mắc là chết rồi thì làm sao khái niêm "ở bên nhau" còn có thể tồn tại được nữa? Và nếu cả 2 người đều chết đi, người khác chỉ có thể nói với nhau, kể cho nhau nghe rằng "họ đã rất yêu nhau" còn bản chất của tình yêu đó, cái cảm xúc mỗi khi ở bên nhau họ thật sự cảm nhận được sẽ không còn ai có thể cảm nhận thay họ được nữa. Trong thực tế ngay vào khoảnh khắc 2 người chết đi, theo tớ, tình yêu cũng đã chết. Và 2 cái chết đó tưởng chừng như ý nghĩa thì kỳ thực lại cực kỳ vô nghĩa với chính 2 người trong cuộc. (Đừng dùng "kiếp sau - kiếp trước" tranh luận với tớ ở điểm này, đứng ở góc độ này tớ theo chủ thuyết "theo kiếp này hơn thấy kiếp sau". Bên cạnh đó cũng tạm xin không nhắc đến sự phản đối về cái gọi là tình yêu giữa 2 nhân vật này của tớ để tránh làm tăn tăn thêm.)

Sau đó, mọi chuyện bắt đầu trở nên phức tạp hơn khi có sự xuất hiện của những mối tình mà trong đó chỉ một nhân vật ra đi. Với những câu chuyện như thế này, người ta thường mô tả về người ở lại và sự "move on" của họ với một motif quen thuộc là "cuộc sống vẫn tiếp diễn ngay cả khi người kia không còn". Motif này thường đi theo chiều hướng là người ở lại sau đó cũng vượt qua nỗi đau và rồi sẽ có một người khác bước vào cuộc đời họ. Bing! Vậy nghĩa là sao? Có thể giải thích theo cách này, có thể người đến sau mới là tình yêu lớn của cuộc đời người ở lại. Vậy người đến trước là gì? Sự đau lòng đó, cái cảm giác tưởng chừng không thể sống nổi sau khi người trước ra đi là gì? Hiểu theo 1 cách khác nhé! Người đã ra đi mới là tình yêu đích thực. Vậy còn tệ hơn! Người đến sau là gì đây? Sự thay thế? Kẻ lấp khoảng trống? Nói chung là thế nào thì cũng không phải là người thứ nhất. Ok, tớ biết rồi. Mọi người sẽ bảo với tớ là 1 người có thể yêu nhiều hơn 1 người khác trong cuộc đời mình. Tớ không thích cách lý giải này. Chỉ có vậy thôi.

Cũng motif đó nhé, nhưng nếu người ở lại không quen biết ai khác, quyết định sống cùng cái bóng của người yêu suốt phần đời còn lại, không đau khổ, chỉ đơn giản là chấp nhận rằng mình sống như thế. Tớ có thắc mắc khác. Có khi nào một buổi sáng người đó tỉnh dậy và phát hiện ra rằng điều mà mình nghĩ là mình như thế suốt thời gian đó là hoàn toàn không có thực hay không? Cụ thể là có khi nào người đó nhận ra rằng mình nghĩ mình vẫn luôn yêu người đã ra đi, kỳ thực la cái tình yêu đó nó chỉ còn nằm trong tâm tưởng mình, rằng điều mình nhớ thực chất chỉ là "nhớ rằng mình đã từng yêu người đó" còn cái cảm giác mình đã yêu người đó như thế nào và người đó đã từng yêu mình ra sao mình đã không còn có thể hình dung ra được nữa, nó chỉ còn là một điều gì đó trong trí tưởng tượng của mình mà thôi. Và đó chẳng phải là bản thân người đó addict vào cái cảm giác misery rằng mình yêu 1 người đã chết hơn là tình yêu thực sự sao?

Đó chính là mâu thuẫn nội tại của tớ về mối tương quan giữa tình yêu và cái chết. Tình yêu còn tồn tại hay không khi cái chết xen vào? Nếu 1 người chết theo người yêu, tình yêu đó cũng ko còn. Nhưng nếu 1 người vẫn ở lại, tình yêu đó dường như cũng không thể tồn tại. Nói theo 1 cách nào đó, tình yêu không vô hạn mà nó có 1 kỳ hạn nhất định, đó là cái chết.

Quay trở lại fanfic, câu chuyện bắt đầu bằng cuộc gặp gỡ của 2 nhân vật chính trong một hoàn cảnh không dễ chịu gì và họ như bị hút vào nhau, bất kể tìm cách nào cũng không thể thoát khỏi sự hấp dẫn, sức hút của đối phương. Nó không phải là do cái thường được gọi là "duyên tiền định". Không có kiếp trước hay kiếp sau nào cả trong fanfic này (tớ đã nói ở trên rồi). Và họ cũng dường như không thể hiểu được vì sao lại là như thế, nhất là khi, về rất lâu sau, sự thật phơi bày là cả 2 đều vốn bản chất không phải là con người ngay từ đầu. Và rồi, cái câu nói từ xa xăm đó đã giải thích tất cả, 2 cơ thể composite ấy được tạo nên từ phần nào đó còn lại của 2 con người đã từng yêu nhau, rất yêu nhau. Và chỉ cần có cơ hội "Live again", họ sẽ tìm lại được nhau, bất chấp đó là khoảng dừng cách của mấy trăm năm hay của bao nhiêu sóng gió trong cuộc đời, và có thể rằng họ đã quên mất về chính mình, họ chỉ không bao giờ quên được tình yêu dành cho nhau. Không có nỗi nhớ về "tình yêu đã không còn" hay "người yêu đã ra đi", cũng không có cái chết cùng người yêu, tất cả những gì còn lại trong 2 tâm hồn ấy chỉ duy nhất là tình yêu dành cho nhau, và họ lại yêu nhau lần nữa, lần này là mãi mãi...

Đây há chẳng phải là đáp án duy nhất dành cho sự mâu thuẫn của chính tớ về mối tương quan tình yêu - cái chết hay sao? "Live again and I will find you." Cái chết chưa bao giờ là hạn định của mối tình đó, nó chỉ là một điểm dừng để rồi lại đi tiếp...

Tớ tạm dừng tại đây. Sẽ kể tiếp với mọi người các chi tiết/tình huống khác mà tớ cảm thấy thú vị vào dịp khác.

Comments are welcome.


(P.S: Theo thói quen, tớ định tìm ảnh minh họa từ Alamy nhưng tớ "hận" nó quá, bi giờ đến cả nó cũng watermark ảnh hixhix)


Friday, May 09, 2008

Movies and books

Type: drabble
Muses: QaF, B/J drabbles, him
Words: exactly 100
Note: My first ever drabble. Inspiration from my talk with him about my current situation of not updating new movies.

~~~

He asked me if I watched some new movies yet.

“Not any. I have not watched any new one for about 3 months” – silently added in my head – “Only one series since after Tet Holidays, currently on my 3rd consecutive leg, totally addicted.”

“Anything wrong with you? 3 months and not any movie? How about books? Still reading?”

Bingo! Sometimes he just knew exactly what to ask me, movies and then books.

I told him nothing was wrong and I was hooking up with some English stuffs on net – not to mention that they all were actually B/J fics only.

P-052008

Thursday, April 24, 2008

Những bàn tay lạnh

Truyện ngắn của Phạm Ngọc Tú - TTCT số ra ngày 20/04/2008


TTCT - Khuôn mặt Khang nhìn nghiêng toát ra một vẻ rắn rỏi đầy nam tính. Mũi cao, trán cao, miệng rộng. Trước đây nàng có thể ngắm anh không biết chán, nhưng tất nhiên chỉ khi Khang không chú ý, bởi lẽ nàng sợ anh cười nàng, thậm chí coi thường, vì nàng quá si mê anh.

Nàng trang điểm đậm, mặc một cái váy sặc sỡ dài qua đầu gối, nhưng lại khoác áo khoác dài và đi bốt cao. Bộ váy áo khiến cho vóc người nàng đã thấp đậm càng ngắn đi thảm hại. Nàng không nhận ra điều đó cho tới khi bước vào quán cùng Khang và thu hút mọi ánh nhìn. Không phải vì nàng đẹp, dĩ nhiên rồi, mà vì trông nàng và Khang quá khập khiễng.

Nhất là nàng trong bộ dạng thế này. Nàng có thể cảm nhận thấy những ánh mắt thương hại có, chế giễu có từ những cô gái làm ở các văn phòng xung quanh đó cho tới những cô gái phục vụ bàn. Trong phút chốc, nàng cảm thấy ngại ngần xấu hổ, cứ như thể nàng là con quạ xấu xí ục ịch lạc vào giữa một bầy thiên nga, con nào cũng da trắng chân dài, ngực nở eo thon đánh mông kiều diễm.

Nàng không đẹp, chưa kể với cái vẻ chán chường, cộng với tiếng thở dài sườn sượt có thể phát ra bất cứ lúc nào khiến cho sức hấp dẫn của nàng hạ thấp khủng khiếp. Ồ mà lần cuối cùng nàng cảm thấy mình hấp dẫn là từ khi nào nhỉ?

Nàng yêu Khang vì Khang đẹp trai. Với nhiều người thì cái đẹp bề ngoài đã đủ che lấp tất cả cái xấu xí tồi tệ bên trong rồi. Một cô gái đẹp, cho dù lẳng lơ một chút, mê tiền một tẹo, nhưng cũng khiến cho ít nhất hai nửa tá đàn ông ham muốn. Nhưng Khang không chỉ đẹp trai thôi đâu, Khang còn là một người đàn ông tốt nữa.

Bằng chứng là khi ngồi với nàng, hoặc có thể là ngồi với một cô nàng nào khác nữa, Khang vẫn rút điện thoại gọi về nói chuyện với vợ, với con đầy yêu thương thân ái. Nàng yêu tất cả những gì thuộc về Khang. Và nàng không giống như những người đàn bà yêu người đã có vợ khác, thường ghen bóng gió với vợ người ta, nàng còn yêu luôn cả vợ con Khang. Nàng có thể dành cả ngày chủ nhật để cùng Khang chọn cho vợ Khang một món quà bất ngờ nhân kỷ niệm mười năm ngày họ mới yêu nhau, hoặc lang thang siêu thị mua cho con gái tròn năm tuổi của Khang một chiếc váy hồng nhiều tầng có thắt nơ sặc sỡ.

Rồi nàng bỏ ra nhiều giờ nữa tự tay trang trí cái hộp quà cho thật đẹp đẽ để đưa cho Khang, chờ đợi Khang thốt lên: “Tuyệt lắm”, và đó rất có thể là lý do cho một buổi tối nồng nàn giữa hai người trong căn hộ của nàng. Sau đấy, nàng sẽ vào phòng tắm, pha nước trong bồn cho thật ấm, và khi Khang tắm xong, anh dùng thêm một ít đồ ăn nhẹ nàng đã chuẩn bị sẵn sàng, để đúng 10 giờ tối Khang đã có mặt ở nhà mình, chỉn chu theo giờ của một người đàn ông thành đạt nhưng qui củ, cho dù có bận bịu với đối tác làm ăn nhưng vẫn trở về nhà quây quần với vợ và con gái, với một hộp quà tuyệt đẹp tặng con vào sinh nhật.

Khang tìm đến với nàng mỗi khi Khang cần đến nàng. Đó có thể là lúc Khang đang mệt mỏi vì công việc, hoặc Khang đang buồn, hoặc đơn giản là Khang sực nhớ rằng trên đời này còn có nàng. Nàng không phải là “bồ” Khang, nàng ghét nhất từ này. Những cô bồ là kẻ phá hoại gia đình người khác, còn nàng thì không.

Nàng coi mình là “người tri kỷ” của Khang, nàng ở bên Khang những khi Khang buồn, Khang mệt mỏi, Khang chịu áp lực, thậm chí còn khuyên Khang nên làm lành với vợ khi họ giận nhau. Mỗi khi Khang tìm đến với nàng là những khi áo Khang đã bỏ bên ngoài quần, trên người Khang không còn mùi nước hoa đàn ông thoang thoảng, tóc Khang không còn vẻ láng mướt của keo bọt. Và lúc ấy Khang hoàn toàn là của riêng nàng, nguyên sơ không kiểu cách.

Mùa đông đối với nàng thường lạnh lẽo và buồn bã. Nhất là mùa đông năm nay, vạn vật dường như đông cứng lại, tựa hồ có thể dùng tay bẻ gãy từng mảnh băng của nó. Khang ít khi tìm đến nàng vào những tối mùa đông. Nàng dành những tối ấy để đọc sách, để đan len, và con mèo đen của nàng luôn quanh quẩn bên chân nàng, dùng đôi chân nhỏ xíu của nó quờ quạng cuộn len, chờ cơ hội ngồi vào lòng chủ để cuộn tròn trong giấc ngủ dài. Tính đến năm nay, đã ba mùa đông của nàng trôi qua như thế.

Đôi khi nàng tình cờ gặp Khang vào buổi sáng, hoặc cũng có khi nàng đã đứng sẵn trên đoạn đường mà nàng biết chắc chắn Khang sẽ qua, chỉ để nhìn thấy Khang, và nhận lấy ánh mắt của Khang lướt qua nàng cùng ánh nhìn thờ ơ của vợ Khang đang ngồi sau anh. Khang đến bất ngờ vào một sáng chủ nhật. Nàng vội vã chạy vào phòng chải sơ lại mái tóc đang còn rối rồi lao vào bếp chuẩn bị một bát mì hoặc bát miến nóng bưng ra cho Khang, và ngắm anh ăn với niềm vui vô bờ bến. Sau một khoảng lặng ngượng nghịu không lời, nàng và anh tan vào nhau, đắm chìm trong đam mê của hai người, và trong nỗi nhớ của nàng.

Thời gian buổi sáng của Khang không nhiều. Anh đến và đi nhanh như chưa từng hiện hữu, để mặc nàng lại với nỗi trống vắng chán chường. Nàng thử làm biến mất nó bằng cách lang thang trên phố, đi mua sắm, hoặc online và chat. Nhưng tất cả những việc ấy cũng chỉ làm tâm trí nàng dịu đi đôi chút, để đến khi đứng đối diện chiếc gương trong phòng tắm, “ai đó” chứ không phải nàng, với khuôn mặt đượm vẻ buồn bã mệt mỏi, với đôi mắt nửa như từng trải, nửa như ngơ ngác đang tự ngắm mình.

Một buổi tối, nàng đến quán cà phê quen thuộc, nơi nàng và Khang trước đây từng ngồi, gọi một cốc cà phê và một bao thuốc lá. Nàng rút ra một điếu thuốc và châm lửa. Nàng vẫn nhớ con mắt ác cảm của chính nàng đối với những cô gái ngồi bar hút thuốc. Theo nàng, có hai khả năng về những cô gái ấy. Một là những cô gái chán đời bệ rạc, hai là những cô gái điếm thượng lưu, hút thuốc để khoe đôi môi cong mời gọi, để vắt chéo đôi chân dài cố tình phô ra những khoảng hở hang của xác thịt, và hoặc kín đáo hoặc công khai liếc mắt đưa tình với đám khách ra vào mà rất có thể sau đấy là đối tượng của trò chơi giường chiếu.

Nàng tự cười mình và phán đoán xem người ta sẽ nghĩ nàng là người thế nào, có thể là một cô cave ế khách chăng, vì chân nàng ngắn và gương mặt nàng đang mang vẻ nhầu nhĩ chán chường. Rồi nàng tự thấy rằng nàng đang lo hão vì trong đám khách ra vào quán, không một ai mảy may chú ý đến nàng.

...


Đọc tiếp tại đây.


Chỉ giới thiệu phần nửa đầu của truyện vì phần nửa sau làm mình buồn nôn. Không chịu được cách sắp xếp khiên cưỡng để có được happy ending của tác giả. Theo một cách nào đó người Châu Á nói chung và Việt Nam nói riêng (cả rất nhiều tác giả lẫn những độc giả tin-vào-chuyện-thần-tiên-một-cách-hài-hước) vẫn còn giữ lối mòn suy nghĩ "happy ending mới là ending", trong khi thực tế thì văn học (và nghệ thuật) thế giới đã đi 1 bước dài khỏi lối suy nghĩ đó từ rất lâu rồi.

Phần nửa đầu truyện ngắn này được viết không hẳn là rất tốt, không hẳn là nổi bật về thủ pháp nghệ thuật. Tuy nhiên, cách miêu tả tâm lý phần nào thể hiện được ít nhất tác giả có biết qua một nhân vật thật, hoặc nói theo cách khác, rất có thể tác giả đang viết lại câu chuyện của chính mình. Và nếu thế thì nửa sau của truyện có phần mang tính luận đề hoặc thể hiện giấc-mơ-không-có-thật nhiều hơn là bản chất thật sự của vấn đề.

Truyện ngắn này gợi nhớ đến 1 đoạn trong Cô đơn trên mạng mà Janusz đã viết "Có thể là đúng - cô nghĩ - phụ nữ, nếu có cơ hội, bao giờ cũng muốn là người đàn bà quan trọng nhất đối với càng nhiều đàn ông càng tốt. Nhưng chỉ đến một thời điểm nào đấy." Là người đàn bà luôn có ảo tưởng về sự quan trọng hay là với người đàn ông không bao giờ là đủ cả?...







Tuesday, April 22, 2008

Black Bag - QaF fanfic


From the Justin Challenge of QaF Challenge asylum at Insanejournal.

You may also reach the story here.


Title: Black Bag
Author: vl_redreign

Rating: R, for language

Timeline: All seasons, specifically 507
Warnings: Angst?
Summary: “I hate that fucking duffle bag.”
Beta: firehead30



It all started with my mother and a black bag.

If you were to see my room at the house that upper middle class aspirations built, you’d think ‘what a spoiled brat’. I had everything a kid could ask for. Tons of shit. And for the last five years, my life consisted of a black bag. It had changed size and shape, but it was still a large black duffle, full of my ‘fucking underwear’, as Brian once said. Funny that he bitched about that, then proceeded to fuck me out of them.

My mother went to see Brian at his office, dropping off a bag, a check, and a reprimand. She couldn’t have picked a worse time or way to introduce herself. She didn’t understand that Brian wasn’t inclined to make it easy for me. In fact, his resolve to kick me out of his life for good grew even stronger with the presence of that damned bag. He didn’t, not right away. Seems he had a few more things to show me. Let it not be said that Brian Kinney does things halfway, especially when it comes to instructing one about the joys of fucking. I was an apt pupil, and I’m almost positive that I learned a new way to walk in those early days, so sore from the frequent plowing of my ass. But hey, who was I to complain? I had a Pavlovian response to Brian’s cock. As soon as I saw it, hard, wet and heavy, my ass was in the air like a cat in heat.

At that moment, I went from a kid with everything to a drifter with one bag to represent my then-seventeen years on this planet. It went from place to place, bed to sofa to bed and back again.

Sometime after entering PIFA, I acquired a black and blue messenger bag. Sometime after that, it became a plain black one. It held my hopes and dreams, much like the way the black duffle carried the few material things that were my own. The funny thing was, it didn’t bother me much. I’ve had to be ready to go at the drop of a hat ever since that night outside of Babylon, when my father gave me a choice. I picked the right one for me. It was only when I accompanied Brian back to his loft, watching him queen out over his face, that I realized that I might have been a bit hasty. It seemed that he cared more about the marring of his looks than the fact that I was now homeless. I changed my mind, however, after I pulled the worst sneak attack in history by attempting to crawl, unnoticed, into his bed. The fact that he merely held up the duvet for me to enter said more than his words ever would.

Not long after its arrival, the black bag was packed once again, hastily, as I ran from the wrath of Brian. It was inevitable, you know. Maybe he was feeling crowded. Back then, I really didn’t care about what he said so much. I’d already figured out that Brian often would say one thing, and do another. It was usually along the lines of calling me a twat, fingers twined in my hair, then fucking me into submission, as if to say ‘Brian’s always right, never forget that.’ Later, I would forget knowing that. I forgot a lot of things. And then, as later, it seemed as if he’d been practically waiting for me to fuck up. And I did.

Did I ever.

He was robbed. They took everything that they could haul off, by the looks of things. Of course, as Brian pointed out, they didn’t touch anything of mine. I mean, come on, Brian’s loft was a lot like McDonald’s, millions served. You can’t tell me that every trick on Liberty didn’t know about Brian’s high-tech kitchen and closet full of designer clothes. Didn’t he announce, loudly, what he was wearing, and who designed it? I’m surprised that it hadn’t happened sooner. But, since I was the last one to leave, it seemed likely that I’d forgotten to set the alarm. I thought I had, but...well, shit happens. Usually to me.

I packed my bag and ran all the way to New York. And Brian hauled it, and me, back to Pittsburgh, and to Debbie’s. Funny how much crap you accumulate in a short time. I had tons of clothes, but somehow, I got them to fit in that damned bag. My art supplies went into my messenger bag. I figured I could box up the rest once I figured out where I’d end up. At that point, I had no clue.

I remember packing the duffle in eagerness and anticipation, ready to show the world that Justin Taylor was coming, just like Rage. Hell, because of Rage. I chased my dreams all the way to Hollywood, where my head and heart were filled with promises and dreams of glory. Just once, I so wanted that to be true. Let me have this one thing.

Turns out, the one thing I was left with was a drawing. One that I stuffed into the bag as I made my way back, dreams of glory left tacked on the walls of a soon-to-be-forgotten stretch of wall in a hidden studio art room. The world wasn’t ready for Rage, they said. It wasn’t ready for me. Not yet, anyway.

I went over to the sofa and laid back, thinking.

I was so tired. So tired. I was twenty-one years old, and I felt fifty. So tired of packing and unpacking, of being shuffled about like someone’s least favorite relative. “You take him, no, you take him.” I felt…adrift. Like a once proud tree, blown over in a storm of circumstance, dashed and bashed by the ocean’s fury, and finally sent in pieces to rest along the high tide line, alone. I know I needed a place of my own. I’ve needed that for so long. But I allowed myself to hope- that maybe, for once, that the bag and my underwear belonged here. That the drawer for my drawers would somehow anchor me to this place, to him. You’d think I’d know better by now.

I remembered the night that I’d first come here. I was a scared, blithering idiot. I cringe when I think of that. I had the barest of ideas what would happen. Films and magazines can’t tell you what actual sex is like. They make it look so easy. Maybe Brian was right all this time. Maybe we should have stuck to fucking.

I glance over at the entry to the bedroom…to Brian’s bedroom.

I hate that fucking duffle bag.

I hate what it represents.

It’s my life. It’s every dream I ever had that was taken away, every home that I’d thought I’d managed to find. It’s my address, my one constant. Justin Taylor, Care Of Justin Taylor’s Black Duffle Bag, Somewhere in Pittsburgh, PA.

When I die, they’ll probably bury the fucking thing with me. Or bury me in it. ‘Here lies Justin, where he belongs; wrapped in the only canvas that matters.’

Okay, that’s maudlin, even for me.

I sat and waited, and wondered. Was this my punishment for hoping? Did I want too much, expect too much? Is it too much to hope for a place, one place, to lay my head and know that it would always be there?

Yeah. My head, resting on that fucking bag, in a park somewhere.

Oh, I know there are places that I could go. But then again…Debbie has Emmett now, my mom’s place is really too small. I could go back to Daphne’s, but I think she’s probably getting sick of me by now. Besides, I’m sure she appreciates the quiet.

Maybe I should have thought this through more.

The bag seems to glare at me from its hiding place. I sigh. It’s time, I know it is. Time to stand up, to be a man, to take care of myself. I can do this. I can.

It’s just that every breath I take seems to strangle me. My hands are shaking, and my head is throbbing. And I don’t want to go. I don’t. But I can’t stay here anymore. I can’t stay, knowing that this is all I’ll ever have. A loft that isn’t mine, full of things that aren’t mine, owned by a man…who doesn’t want to be mine.

The door slides open, and Brian walks in. We talk, or, at least, I do. I attempt to tell him what I want, how I feel. I thought he was listening, and then the panic appeared. He thinks he’s so good at hiding it, but I know what to look for. As soon as he decided that the solution was to fuck it better, I knew. It’s his fail-safe, his comfort zone. It’s all he knows, all he will allow himself to know. And so, with the answers that I need, I walk over to the bedroom entrance, and grab the sum of my existence.

A messenger bag, full of dreams, and a black duffle bag, full of my life.

It’s heavy. It’s so heavy. It seems to slow my every step. And, I as stand in the doorway, looking at him once more, I’m not sure if the weight of it will spill me forward, or tip me backwards. In the end, I right it, center it, and leave.

Brian asked me to let him know where I ended up. I should have just pointed to the fucking bag and said, “Here. Here is where I always end up.”




My heart clenched when Justin grabbed the black bag and step out the sliding door at 507. It hurt again, much more, when he finally decided chasing his dream in NY. But this story nearly killed me moment by moment, sentences to sentences. These lines killed me and made me hurt the most.


At that moment, I went from a kid with everything to a drifter with one bag to represent my then-seventeen years on this planet. It went from place to place, bed to sofa to bed and back again.


I hate that fucking duffle bag.

I hate what it represents.

It’s my life. It’s every dream I ever had that was taken away, every home that I’d thought I’d managed to find. It’s my address, my one constant. Justin Taylor, Care Of Justin Taylor’s Black Duffle Bag, Somewhere in Pittsburgh, PA.


And I don’t want to go. I don’t. But I can’t stay here anymore. I can’t stay, knowing that this is all I’ll ever have. A loft that isn’t mine, full of things that aren’t mine, owned by a man…who doesn’t want to be mine.


A messenger bag, full of dreams, and a black duffle bag, full of my life.


Brian asked me to let him know where I ended up. I should have just pointed to the fucking bag and said, “Here. Here is where I always end up.”



I love this fanfic. I love the way she captured the whole Justin story by the story of a bag. And, you know what... it hurts like hell!


A loft that isn’t mine, full of things that aren’t mine, owned by a man…who doesn’t want to be mine...


Wednesday, April 02, 2008

QaF Drabbles

I never knew about another meaning of the word "drabble" till I saw it on QaF fandom. And now I know "sometimes 100 words is enough".


Title: Not Enough
Author: tweedygal

I shouldn’t want more. Everyone’s always told me not to expect anything.

But they weren’t there when he sat up with me night after night, watching Yellow Submarine, then rubbing my hand while I cried about the fucking mess my life had become.

They don’t seem to notice he looks out for me away from the loft. He thinks I don’t even realize it, but I do.

They don’t know that he asks about my classes, projects...if I’m hungry, if I need a blowjob or toothpaste...

He gives me so much. And I don’t know why it’s not enough.


My POV: Teh "toothpaste" did touch me. It simply works.
---


Title: Long Ago Memories
Author: Foreverbm
Timeline: Future
A/N: This is a death drabble.

Brian walked slowly across the manicured lawn, the eerie silence not off putting in any way; more of a relief than anything.

He didn’t want to see anyone; for them to see him.

He looked at the red roses in his arms, a memory from long ago, of another bouquet he had almost bought, filling his mind.

He reached his destination and squatted down, placing the roses on the ground, brushing away some scraps of paper which had blown onto the grey marble.

The name in front of him may say Justin, but to him, he would always be Sunshine.


My POV: The one that inspired me to write down my first fanfic of ever. It hurts.
---


Title: With Friends Like These, Who Needs Enemies
Author: Philflam
Author's warnings: Remember that as far as I'm concerned, the QAF world revolves around Brian. I see everything through his perspective. This drabble might not be exactly what the mods were thinking of when they chose this topic - :).

Michael “. . . but he’s my Best Friend” Novotny tells Brian things he already knows and assumes he’ll never change. Lindsay “She’s Having My Baby” Peterson loves Brian and is jealous of Justin for lots of reasons.

Debbie “I love you like a son” Novotny slaps him for telling the truth. Ted “I’m better than all of you” Schmidt resents him until he needs help. Emmett “When your boy toy’s broken, get a new toy” Honeycutt mostly ignores him.

Justin “It was love to me” Taylor is the only one who loves Brian for who he is - always has, always will.


My POV: I don't really think Linds having problem with the jealousy. However, I love the last sentence - the definition of Justin's love.

---


Title: The missing smiling boy (I named it, not the author)
Author: jule1122
Timeline: S3

“Justin Taylor.”

Daphne listened to Justin call his own name and concentrated on holding the picture of Marguerite Lopez up. She couldn’t look at the picture Jennifer was holding or listen to her speech.

When she first saw the poster of Justin, she hadn’t been able to look away. She barely recognized the smiling boy she saw there. Daphne was reminded of how much Justin had changed, how much that night had changed him. There would never be justice for Justin, but this was something. She held her picture proudly, defiantly and dared anyone to say Justin’s life didn’t matter.


My POV: I like Daphne and I like the friendship of the 2 much as well. I think it's exactly what she was thinking seeing the poster. And the idea of how much that night had changed Justin really makes my heart hurt.



Later!

Friday, March 28, 2008

Sunshine, how did I ever get along without you?

My first fanfic of ever. Dedicated to my 2 beloved characters Brian Kinney and Justin Taylor of Showtime's series Queer as Folk. All the dialogs with the (*) mark at the end are quoted from the original series. The inspiration came from this beautiful but damned sad death drabble. It did nearly kill me then I think I'd better write something down for Christ's sake.

I don't believe I'm capable of translating this fanfic into English. No commitment for the translation from this POV.




Người đàn ông bước dọc lối đi giữa những vạt cỏ được cắt tỉa cẩn thận. Hai hàng cây bên đường lặng thinh. Bầu trời trong veo, không tiếng gió. Chiếc áo khoác Armani ngang gối đung đưa theo từng nhịp bước uể oải của đôi chân dài và dáng người dong dỏng hơn 1m8. Nếu không để ý đến vài lọn tóc hơi nhạt màu giữa mái tóc nâu có lẽ không thể đoán ra con người có vóc dáng hoàn hảo ấy đã ở đầu tuổi trung niên. Bó hồng trên tay anh đỏ rực dưới ánh nắng ngày đầu hè.

Anh không muốn gặp ai, hay để ai thấy mình vào lúc này. Anh đi chậm dần, rẽ vào hàng cuối cùng và dừng chân trước một ngôi mộ trông chừng được hoàn tất chưa quá hai tuần. Mái tóc vàng óng và nụ cười rạng rỡ như những tia nắng trên cao của người trong ảnh tương phản một cách khác thường với màu đen lạnh lùng của tấm bia bằng đá hoa cương. Anh mệt mỏi tháo chiếc kính đen, đôi mắt trống rỗng hiện ra dần cùng với một gương mặt có lẽ đã từng đẹp như thiên thần, giờ chỉ còn trơ trọi nỗi tuyệt vọng khôn cùng.

Anh nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh tấm bia đá lạnh ngắt, đưa tay phủi vài chiếc lá bám quanh mộ.

- Why you didn't come and see me?

- What for?

- Considering I was in a coma for two weeks and rehab for a month, trying to learn that fucking what for. (*)

Anh lắc đầu, như để cố xua đi từng lời của cuộc trò chuyện gần 10 năm trước. Vừa được "phóng thích" khỏi bệnh viện, cậu bé đã lao đến tìm anh. Mikey không biết, Linz không biết, và dĩ nhiên cả cậu đã không biết rằng suốt 6 tuần đó, hằng đêm anh đều ngồi trước cửa phòng bệnh, im lặng, chờ đợi, và để biết rằng không ai còn có thể làm hại đến cậu lần nữa. Người duy nhất biết chuyện đó là cô y tá của ca trực đêm, và khi Jen yêu cầu anh đừng gặp cậu nữa, anh biết cô y tá đã không thể giữ bí mật ấy với mẹ cậu. Mỗi đêm của 42 đêm đó, anh đã lặp đi lặp lại hàng trăm lần "Nếu anh không gặp em ngày hôm ấy, nếu anh phớt lờ cậu bé non choẹt là em đi, nếu anh không mang em về nhà, nếu anh không là người đàn ông đầu tiên của em, nếu anh đủ mãnh mẽ hơn tình yêu của em để đẩy em xa hơn, và nếu anh không đến buổi lễ, có thể mọi chuyện đã khác hơn. Có lẽ em đã tiếp tục là một đứa con ngoan ngoãn của ông già chết tiệt của mình. Có lẽ em đã chuẩn bị lên đường đi học MBA chứ không phải nhọc nhằn tìm cách đóng học phí cho trường Nghệ thuật. Có lẽ em đã không biết đến cuộc sống đầy thú vị cùng với anh. Có lẽ em đã không được hoàn toàn là chính em. Nhưng có lẽ như thế vẫn tốt hơn em nằm đó, bất động, cơ thể dấp đầy máu."

Đưa bó hoa lên ngang tấm ảnh, anh mỉm cười như để nói "Hoa hồng đây" rồi đặt bó hoa tựa vào tấm bia. Hình ảnh người đàn ông trạc 30 đứng tần ngần trước quầy hoa, cầm lên rồi lại bỏ xuống bó hồng rồi quay bước đi xẹt ngang đầu anh. Hôm đó anh đã nghĩ có lẽ mình nên mua bó hoa ấy nhưng rồi cái tôi chết tiệt không chịu bị ràng buộc, không muốn phải hứa hẹn đã làm anh quyết định từ bỏ ý định đó. Sau hoa hồng sẽ là gì? Chocolate? Hay xa hơn nữa? Một đám cưới như của Mel và Linz? Và như tất cả đám người kia?

Đưa tay vào túi áo, anh lấy một chiếc hộp nhỏ đặt lên mộ.

- You didn't return them?

- I didn't return them.

- We don't need rings or vows to prove that we love each other. We already know that. (*)

Anh vục đầu vào đôi bàn tay của mình, mệt mỏi. Anh đã không trả lại đôi nhẫn cưới khi cậu bé ra đi vào 5 năm trước, để theo đuổi một tương lai của riêng mình, một tương lai cậu phải tự tạo dựng nên mà không có sự can dự của anh, như cái quá khứ 5 năm trước đó. Chiếc nhẫn của mình anh không đeo vào tay nhưng đã đeo vào lòng. Anh đã quyết định chờ ngày cậu trở về, đôi nhẫn đó sẽ được ở đúng nơi chúng cần ở, trên tay cậu và trên tay anh. Anh không cần những lời thề ước hay nhẫn cưới để chứng minh tình yêu nhưng anh muốn Hoàng tử của mình biết rằng chiếc nhẫn đó là minh chứng của sự hạnh phúc mà cậu đã mang đến cho anh. Anh có một cuộc sống gần như hoàn hảo, anh có một ngôi nhà nhiều người mơ ước, có một chiếc xe "kinh điển", có một công ty quảng cáo nổi nhất thành phố, có những người bạn tốt, có cả một cậu con trai xinh đẹp như anh và mẹ nó nhưng anh chỉ hạnh phúc vì anh có cậu.

Anh ngẩng đầu, đưa tay mở chiếc hộp. Hai chiếc nhẫn giống hệt nhau, nằm vui vẻ cạnh nhau suốt 5 năm trời, nhưng sai vị trí. Anh khẽ thả một chiếc vào bình hoa và cắm bó hồng vào bình, chiếc còn lại anh đeo vào tay. Anh xoay xoay chiếc nhẫn quanh ngón tay.

- You should eat more, though. My mom says that you're too skinny.

- Your mom?

- She doesn't completely hate you, you know? I told her that you were always skinny, though, even in high school. (*)

... vài giọt kem từ chiếc muỗng chểnh mảng rơi xuống ngực anh, lạnh ngắt. Cậu bé cười khúc khích, vục đầu vào ngực anh liếm sạch. Hơi thở của cậu phà vào lòng anh nóng hổi...

Dòng nước mắt bắt đầu chảy xuống từ đôi mắt sâu hoắm của người rất nhiều ngày mất ngủ. Tất cả ánh sáng trong đôi mắt xanh đẹp lạnh lùng ấy, nếu đã từng ở đấy, đã ra đi hoàn toàn. Ánh sáng duy nhất trong cuộc đời anh đã không còn để phản chiếu sự lấp lánh nữa.

- Sunshine, how did I ever get along without you?

- You didn't. (*)

Anh vục đầu vào tay, vai rung lên bần bật.

- I'll be back. And you'll come there, we're gonna see each other all the time.

- You don't know that. Neither do I. Whether we see each other next week, next month, never again, it doesn't matter. It's only time. (*)

Người trong hình vẫn cười rạng rỡ, nụ cười đã làm tan chảy chiếc giáp băng giá của anh, nụ cười đã lấp đầy khoảng trống trong lồng ngực anh.

- It's not only time anymore, Sunshine.

...

Lần cuối cùng một ai đó gặp anh là khi bác sĩ thông báo họ không thể làm gì hơn nữa. Anh đã ngồi bất động bên cạnh người yêu suốt một ngày, đến khi người ta chuyển xác đi. Đó là hai tháng sau lần triển lãm thứ 3 trong 5 năm, cậu họa sĩ trẻ bí mật trở về, với quyết định sẽ mở một phòng tranh của riêng mình ở ngay tại thành phố quê hương, và không ở xa người yêu thêm một ngày nào nữa. Nhưng anh đã không kịp nghe điều đó từ cậu. Chiếc taxi từ phi trường đưa cậu về "chiếc ổ" đầy kỉ niệm của hai người đã không bao giờ đến nơi. Anh nhận điện thoại báo từ bệnh viện, lao thẳng đến và chỉ kịp nhìn thấy nụ cười của cậu nhạt dần đi. Và rồi tất cả chỉ còn là hư không.

Brian Kinney đã biến mất, cùng với ánh dương của cuộc đời mình.


...

Một ngày nọ, trong khi dọn dẹp mộ của người bạn thân nhất, người đã cùng mình trải qua lần đầu tiên với đúng nghĩa đen của nó, Daphne phát hiện chiếc nhẫn trong lọ hoa. Và cô đã đặt nó lại vào trong bình...

Người trong ảnh vẫn cười rạng rỡ rất nhiều năm sau. Trên mộ ghi Justin Taylor (1983 - 2010).


By Poppy with love


Sunday, November 04, 2007

Mặt trời nhà Scorta - Laurent Gaudé

Cảm thấy có lỗi với cái blog này vì để nó đóng bụi lâu quá mặc dù vẫn đọc sách đều đặn. Publish 1 bài review đã viết từ hơn 2 tháng trước để phủi bớt bụi. Cái review này chưa hoàn chỉnh hoặc gần như không thể hoàn chỉnh nổi so với những gì mà quyển sách có thể đem đến cho người đọc. Thay vì lạc lối trong những con đường mịt mờ của những quyển tiểu thuyết diễm tình bi lệ hay những vùng vẫy không lối thoát của câu hỏi về thân phận con người, có lẽ "Mặt trời nhà Scorta" (Le soleil des Scorta) thật sự là thứ có thể mang lại ánh sáng như mặt trời cho người đọc. Những quyển sách tốt thế này sao lại ít người biết và yêu thích nhỉ?




Lâu quá chẳng review sách rồi mặc dù 3 tháng nay đọc được kha khá sách hay. Có lẽ vì nó hay quá nên chỉ thích giữ lấy cho mình mà chả thèm giới thiệu với ai (hơhơ đúng bản chất ích kỷ của mình). Đùa thôi, thật ra có thể vì bản thân mỗi quyển sách đã là một tổng thể quá hoàn hảo để có thể nhận thêm bất cứ lời giới thiệu và khen ngợi nào. Tuy nhiên, quyển "Mặt trời nhà Scorta" này làm cho mình có cái cảm giác nếu không giới thiệu với người khác chính là bản thân đã có tội với quyển sách và tác giả của nó.

Thật ra "Mặt trời nhà Scorta" đã có mặt ngoài nhà sách hơn một năm rồi và mình cũng đã thấy nó khá nhiều lần trong những kỳ hội sách hay mấy lần lang thang ngoài nhà sách rồi. Vấn đề là nó có một cái bìa sách làm mình "không chịu nổi" (theo nghĩa làm mình liên tưởng đến một quyển sách có nội dung rẻ tiền) mặc dù tông màu của bìa sách khá tốt và có mấy chữ "Prix Goncourt 2004". Tuy nhên, có lẽ quyển sách này thật sự có duyên nợ với mình nên vào một ngày không ngó qua cái bìa mà mở thử vào trong đọc vài dòng thì lại chọn mua. Cô bé bán sách sau khi giới thiệu cho mình một số cuốn mà "em thấy người ta hỏi mua nhiều", trong đó có mấy quyển của Đới Tư Kiệt (eo ôi, em chưa dở hơi đến nỗi đâm đầu đọc sách của bác này!), thì hỏi lại mình "Ủa chị, quyển này hay không, viết về cái gì vậy? Sao em thấy cái bìa..." Ờ, lúc đó mới nhìn lại và tự nhủ "Ủa, nó là cái quyển..."

Thêm một lần nữa mấy dòng "giới thiệu sách" được in đầy mặt trước mặt sau của một quyển sách lại làm mình thấy khó chịu. Có những thứ mộc mạc và bình dị đến nỗi tất cả những câu chữ hoa mỹ nhất mà người ta dùng để nói về nó lại trở thành thứ trò hề kệch cỡm, hệt như một nàng thôn nữ mang vẻ đẹp trong sáng ngây thơ lại bị khoác lên người những thứ đồ mỹ kim óng ánh nhưng sẻ tiền. Có lẽ một ai đó nên góp ý với Nhã Nam về chuyện này nhỉ?!

Những lý do để "Mặt trời nhà Scorta" trở thành quyển sách đáng, rất đáng xem:

- Xem để biết rằng "Mùa lạc" của Nguyễn Khải chỉ là thứ "quái thai của chế độ nhưng được khoác lên mình thân phận đẹp đẽ - văn chương"

"Mặt trời nhà Scorta" viết về một dòng họ được hình thành từ "một hành vi tội lỗi" và vì thế nó đã từ đầu mang thân phận "dòng họ bị nguyền rủa". Đó là những lời giới thiệu bạn sẽ tìm được dễ dàng trên mạng, và ngay cả ở trên bìa sách. Tuy nhiên, ở góc độ cảm nhận của riêng bản thân mình, câu chuyện về "dòng họ bị nguyền rủa" đó chỉ là lớp vỏ bọc của cái xứng đáng được gọi là "khúc tụng ca lao động là vinh quang", một khúc tụng ca mà so với nó những thứ như "Mùa lạc" nên được đem chôn đi chứ không nên nằm trang trọng trong quyển sách giáo khoa Văn học.

Mảnh đất đã gieo mầm nên cuốn tiểu thuyết này là một vùng đất miền Nam nước Ý đầy nắng, cái nắng có thể giết chết người và đã có người thật sự chết vì cái nắng đó giữa những trang sách, không giàu có như vùng công nghiệp phía Bắc với thành Milan nổi tiếng. Đó chỉ là một miền đất nghèo khó mà người ta có 2 lựa chọn, hoặc cố gắng lao động trong thân phận những con người vô sản và coi đó là niềm vui sống của cuộc đời mình, hoặc biến thành những kẻ sống trên xương máu người khác với đúng nghĩa đen của từ xương máu và có thể trở nên giàu có. Và mỗi con người của dòng họ đó trong quyển tiểu thuyết này đều chọn cho mình một thân phận, không phải cái thân phận khóc than lầm lũi mà là thân phận của một con người yêu quý từng ngọn gió, từng hòi sỏi, từng hơi nắng cháy da đầu. Họ chọn cách sống đó, cuộc sống đó vì họ yêu nó, một tình yêu ngây thơ của những đứa trẻ, sẵn sàng đón nhận nó chứ không phải vì được giác ngộ cách mạng hay bất cứ thứ gì tương tự. Bản chất của tình yêu là sự tự nguyện chứ không bao giờ là sự giác ngộ.

- Xem để biết có thể hiểu lờ mờ vì sao mafia lại có nguồn gốc và phát triển một cách mạnh mẽ ở miền nam một trong những đất nước lãng mạn nhất thế giới. Và để biết rằng cái nối kết tinh thần mafia không phải thực sự là những đồng tiền... (dĩ nhiên chỉ là lờ mờ cảm nhận của bản thân mình và có người sẽ bảo sao mà khiên cưỡng thế)

Và tình yêu của cái dòng họ ấy không chỉ là với miền nắng của mình. Họ yêu tất cả những gì thiết thân với họ, mà điều đầu tiên chính là dòng họ của mình, cái dòng họ bị nguyền rủa. Cho dù nó bị nguyền rủa thì nó cũng đã sản sinh ra họ, và họ đã sống vì nó, với niềm tự hào mãnh liệt, với một tình yêu lớn lao.

- Xem để biết rằng một quyển sách hay có thể làm bạn bật khóc, vì chính vẻ đẹp tự thân của nó chứ không vì một câu chuyện tình đẫm lệ hay một thân phận bị vùi dập trong nỗi đau số phận.

- Và xem để mỗi người có thể rút ra được một câu chuyện của riêng mình, để có thể kể với người khác về những con người giữa nắng cháy và khô cằn nhưng chưa bao giờ cằn cỗi trong tình yêu đó, tình yêu với nắng, với gió, với những cây ôliu, với cuộc đời và với cả những con người đã một thời từ chối mình...

Pic: Đây là cái bìa mình thích nhất trong những bìa đã search được từ internet của quyển sách này.

P.S: Mình muốn viết lại 1 cái review cho thật xứng với quyển sách này lắm nhưng lười quá. Hixhix

Friday, June 01, 2007

Nắng ở trên cao


Chơi game

Tôi theo P. lên tầng 5 siêu thị to nhất ở Phnom Penh. Tiếng nhạc từ máy nhảy, tiếng thắng xe róng rít trên mặt đường phát ra từ những hộp loa. Những hàng máy game xếp không đầy nổi gian phòng. Khách lác đác. Có lẽ một phần vì đã gần đến giờ đóng cửa. Không gian cứ như tan chảy ra, khác hẳn vẻ đặc quánh và ầm ĩ của Diamond Plaza ở Sài Gòn.

Đổi xu bên kia. - P. chỉ về bàn cashier ở góc phòng. Cô nàng cashier không xinh, cũng không nói được câu tiếng Anh nào, như một chiếc máy bán hàng tự động, cứ cầm tiền khách đưa rồi đếm xu trả lại.

Chia mấy đồng xu vừa mua cho tôi, P. ập ngay vào chiếc máy game giữa phòng. Nó giống một cái tủ đứng, ngăn trên gồm 4 mặt kệ với đầy những đồng tiền xu không biết đã có sẵn từ đời nào. Bốn chiếc cần đẩy ở 4 mặt "chiếc tủ" liên tục đẩy ra đẩy vào trên mặt kệ, như muốn xua những đồng tiền xu rớt xuống cái khay đựng bên dưới. Quanh "chiếc tủ", những cần gạt tua tủa, chờ nuốt xu của khách. P. thành thục bỏ một xu vào cái khe vừa vặn 1 đồng xu trên cần gạt, xoay nhẹ cần. Đồng xu lăn theo rồi rớt xuống mặt kệ, xếp hàng cao lên, chiếc cần đẩy chỉ chờ có thế ngay tắp lự đẩy hàng xu dài xuống khay. Ăn rồi! - P. reo như đứa trẻ được quà, tiếng Việt lạc lõng giữa tiếng Khmer xì xào xung quanh đang đứng xem. Một xu ăn hai. Không nhiều nhưng nếu tính theo tỉ lệ ăn kiểu chứng khoán thì P. đã giàu to. Chuẩn bị bỏ xu tiếp theo vào máy, P. chợt nhớ đến tôi, quay qua hất nhẹ đầu, ý bảo tôi chơi đi, đừng mãi đứng nhìn như thế rồi lại quay về với chiếc cần gạt.

Lựa chiếc cần ở mặt trái "chiếc tủ", tôi bỏ đồng xu P. chia vào, cũng xoay xoay cái cần. Cạch! Tiếng đồng xu rơi xuống mặt kệ. Cái cần đẩy chồm đến, những đồng xu bị xô chồng hàng lên nhau và... đứng bất động. Đồng xu thứ hai lăn nhẹ xuống đúng vị trí tôi muốn. Chiếc cần lại đẩy những đồng xu nhích lên thêm một tí rồi tiếp tục bất động. Chán! Tôi lầm rầm, quay qua xem P. P. chẳng thắng thêm lần nào nữa từ sau lần đầu đó. Những đồng xu vơi dần, P. xoay đầu nhìn bốn phía rồi chỉ vào chiếc máy game bắn súng ở cách một dãy máy.

Lại một chiếc hộp khác. Trò này thì không có chuyện thối lại tiền. P. bỏ xu vào khe, cầm cây súng và bắt đầu bắn. Những hình nhân zombie đi lại và nhào đến trước màn hình như muốn cắn xé người chơi. Súng! Bắn! Máu văng tung tóe. Tôi bỏ xu vào khe, không cần P. hướng dẫn, cầm cây súng thành thục như một nàng cowgirl. Oành! Cây súng trên tay tôi giật lên. Hiệu ứng cũng không tồi, nhưng đồ họa kém quá. Tôi tự nhủ. Đừng bắn vào người nha! - P. chợt la toáng lên như vừa nhớ ra, sợ tôi làm mất điểm của mình, một tay vẫn cầm súng, tay kia chuẩn bị bỏ thêm xu vào khe điều khiển súng. Tôi sững người mất một giây. Một tay tôi ngăn lại - Lấy cái này đi! - tay kia đưa P. cây súng vẫn còn rung bật bật sau cú bắn của mình. Đưa P. nốt những xu còn trong túi, tôi quay lưng đi ra ngoài.

Đầu phòng game, đèn trên dãy máy gắp thú nhấp nháy. Tôi đi lướt qua, vừa kịp nhìn thấy những con thú bông be bé giống hệt nhau. Chẳng ai hứng thú với trò chơi này, cũng có thể những con thú nhồi bông không đủ xinh xắn để thu hút các cô bé đi theo bạn trai vào đây chơi.

Chợt tôi cảm thấy không thể thở được. Một cơn đau nhói ngực ập đến. Tôi gập người, tựa hẳn vào bức tường phòng game. Những cung đường trong một trò đua xe bỗng chập chờn trong đầu. Cơn đau qua nhanh như khi đến. Lấy lại tư thế thẳng lưng, tôi bước xuống thang cuốn, trở về khu shopping ở tầng dưới.

Lướt qua những cửa hàng đang lục đục chuẩn bị đóng cửa, tôi đi như chạy khỏi toà nhà. Chạy về nơi có không khí. Cửa siêu thị ngay trước mặt. Gió mang hơi đất ùa vào phổi, không phải mùi hanh khô của những chiếc máy lạnh. Tiếng thắng xe và những cung đường đua vẫn tiếp tục chập chờn. Đường phố vắng vẻ, không có tiếng máy xe, không có khói bụi. Tôi đang ở Phnom Penh. Tôi đang ở Phnom Penh. Không phải Sài Gòn. Không phải Super Bowl. Nhưng tại sao chữ Super Bowl lại chợt hiện ra?

Trời! Xuống đây mà không nói làm P. kiếm lòng vòng nãy giờ. - Giọng P. trách móc cắt ngang những con chữ nhảy múa trong đầu tôi...

To be continued...

Thursday, May 31, 2007

Chàng Đỏ - Somerset Maugham (3)



- Người ta bảo bên Mỹ bây giờ có nhiều cocain lắm. - Viên thuyền trưởng nói.

Ninxơn cười thành tiếng.

- Nhưng tôi có hay gặp người da trắng đâu nhỉ, - ông nói tiếp, mà chỉ một lần thì tôi nghĩ mấy giọt uytki cũng chẳng gây hại gì cho tôi.

Ông bèn rót cho mình một ít, cho thêm chút xô-đa rồi làm một hớp.

- Thế rồi chẳng bao lâu tôi mới vỡ lẽ ra tại sao cái nơi này lại có một vẻ đáng yêu thần tiên làm vậy. Ở đây tình yêu đã lưu lại trong khoảnh khắc như con chim di cư tình cờ gặp một con tàu giữa đại dương, và trong chốc lát nó cụp đôi cánh rã rời lại. Cái đam mê đẹp đẽ hiện rành rành ra và hương vị của một mối tình đằm thắm còn phảng phất quanh đây giống như hương sơn trà tháng năm trên đồng cỏ quê tôi. Tôi thấy hình như những nơi mà ta đã từng yêu thương hay đau khổ đều để lại ít hương vị man mát nào đó không bao giờ tan đi hoàn toàn. Như thế chúng đã giành được một ý nghĩa tinh thần mà nó tác động một cách bí ẩn lên những kẻ đã trải qua. Ước gì tôi có thể làm sáng tỏ ý mình được nhỉ. - Ông hơi mỉm cười - Dầu tôi không dám nghĩ nếu tôi có nói được hết ý mình thì chắc gì ông đã hiểu.

Ông ngừng lời.

- Tôi nghĩ chỗ này đẹp, bởi vì ở đây tôi đã được yêu một cách đẹp đẽ. - Nói rồi ông nhún vai. - Nhưng có lẽ chỉ là tại cái cảm quan mỹ học của tôi được sự kết hợp may mắn của tình yêu tươi trẻ và một khung cảnh thích hợp ban thưởng cho.

Ngay một kẻ không đến nỗi ù lỳ như gã thuyền trưởng chắc cũng được tha thứ, nếu như anh ta có hoang mang trước những lời nói của Ninxơn. Vì hình như ông có hơi cười nhẹ những điều mình nói, Dường như lời ông nói xuất phát từ cái cảm xúc mà lý trí ông thấy nực cười. Ông tự nhận mình là một người đa cảm, mà khi tính đa cảm gắn với sự hoài nghi thì chỉ đẻ ra lắm chuyện oái oăm.

Ông yên lặng một lát và nhìn viên thuyền trưởng bằng cặp mắt trong đó toát ra sự ngỡ ngàng đột ngột.

- Ông này, tôi không thể không nghĩ là đã trông thấy ông ở đâu đó trước kia, - ông nói.

- Tôi không thể nói là tôi có nhớ gặp ông hồi nào, - viên thuyền trưởng đáp lại.

- Tôi có cảm giác ngồ ngộ là hình như khuôn mặt ông rất quen đối với tôi. Nó làm tôi băn khoăn mất một lúc. Nhưng tôi không tài nào lục được trong trí nhớ ra là đã gặp ở chỗ nào hay là vào lúc nào.

Viên thuyền trưởng nhún đôi vai nặng nề.

- Đã ba mươi năm rồi kể từ khi tôi lần đầu tiên bước lên trên những hòn đảo này. Người ta không tài nào ghi nhớ hết những người đã gặp gỡ trong giây lát thế này.

Người đàn ông Thụy Điển lắc đầu.

- Ông có biết đôi khi người ta có cảm tưởng là một nơi anh ta chưa hề đến lần nào trước kia lại quen thuộc đến lạ lùng không? Cũng như tôi có cảm tưởng nhìn thấy ông đây, - ông nở một nụ cười kỳ dị. - Có lẽ , có lẽ ông là chủ một chiếc thuyền galê (1) thời La Mã cổ đại, còn tôi là cái anh nô lệ chèo thuyền. Ông ở đây đã ba mươi năm?

- Lác đác suốt ba mươi năm.

- Thế ông có biết một người đàn ông tên là Chàng Đỏ không?

- Chàng Đỏ?

- Đấy chỉ là cái tên mà tôi biết về anh ta. Bản thân tôi chưa được biết anh ta. Tôi chưa được thấy anh ta tận mắt, ấy thế nhưng hình như tôi thấy anh ta còn rõ hơn nhiều người khác, chẳng hạn rõ hơn anh em tôi, những người tôi đã cùng sống hàng ngày trong bao nhiêu năm. Anh ta sống trong tâm tưởng tôi rõ nét như một Paolô Malatexta (2) hay một Rômeô (3). Mà không rõ đã có khi nào ông đọc Đăngtơ hay Sếchxpia chưa nhỉ?

- Tôi không thể bảo là tôi đã đọc rồi, - viên thuyền trưởng nói.

Ninxơn, miệng ngậm điếu xì gà, ngả người ra ghế lơ đễnh nhìn cuộc khói thuốc đang bơi trong không gian tĩnh lặng. Một nụ cười giỡn trên môi, nhưng cặp mắt ông vẫn nghiêm nghị. Rồi ông nhìn sang viên thuyền trưởng. Trong sự phì nộn thô thiển của gã có vẻ gì đó tơm tởm khác thường. Gã có cái vẻ thừa mứa mãn nguyện trong chính lớp mỡ béo. Thật là một sự lăng mạ. Nó đẩy thần kinh Ninxơn đến giới hạn chịu đựng. Nhưng sự tương phản giữa kẻ ngồi trước ông và kẻ nằm trong trí óc ông thật thú vị.

- Có vẻ như Chàng Đỏ là một anh chàng duyên dáng nhất mà người ta gặp được. Tôi đã chuyện trò với một số người biết anh ta hồi đó, những người da trắng ấy mà, và họ đều đồng ý là nếu anh trông thấy anh ta lần đầu tiên thì vẻ đẹp của anh ta hẳn sẽ làm anh sửng sốt. Người ta gọi anh ta là Chàng Đỏ là do bộ tóc rực lửa của anh ta. Bộ tóc ấy lượn sóng tự nhiên và được để dài. Nó chắc phải có cái sắc màu tuyệt diệu mà các nhà tiền Raphaen (4) vẫn nháo nhào tìm kiếm. Tôi nghĩ anh ta không ngạo mạn vì bộ tóc ấy, anh ta quá chân thật, nào biết đến sự ngạo mạn, nhưng nếu có đi nữa, thì cũng không ai trách anh ta được. Anh ta cao sáu bộ, một hai insơ gì đó. Trong gian nhà thổ dân trước ở chỗ này có vết đánh dấu chiều cao anh ta bằng dao ở cái cột chống mái chính giữa ấy - an ta được tạo nặn như một thánh thần Hy Lạp vai rộng và sườn mảnh; anh ta giống như thần Apôlô với cái vẻ tròn trịa mềm mại mà Praxiten (5) đã đắp nên, với cái vẻ yêu kiều hồn nhiên của thanh nữ ấp bên trong một cái gì xáo động huyền bí. Da anh trắng phau, mịn màng như xa-tanh, như da dẻ phụ nữ vậy.

- Tôi cũng có làn da trắng hồi còn bé, - viên thuyền trưởng nói, cặp mắt vằn tia máu ánh lên.

Nhưng Ninxơn không chú ý gì đến gã. Ông đang đà kể chuyện nên sự cắt ngang làm ông sốt ruột.

- Mặt anh ta cũng đẹp như thân hình anh ta. Anh ta có cặp mắt to màu xanh, rất thẫm, đến nỗi có người bảo là màu đen, và không giống với đa số những người tóc đỏ, anh ta có hàng lông mày sẫm, lông mi cũng sẫm và dài. Đường nét anh ta đều đặn đến hoàn hảo, và miệng thì như một vết thương đỏ chói. Anh ta mới hai mươi tuổi. - Nói đến đây người đàn ông Thụy Điển dừng lại với một cảm giác lâm ly nào đó. Ông uống một hớp uytki.

- Anh ta thật là có một không hai. Chưa bao giờ có ai đẹp hơn được. Chẳng khác nào một bông hoa tuyệt vời nở trên cái cây hoang dại. Anh ta là sự ngẫu hợp tài tình của tự nhiên.

Một hôm anh ta đã cập vào chính cái vịnh mà chắc ông đã vào sáng nay. Anh ta là thủy thủ Mỹ, đào ngủ khỏi một chiếc tàu chiến ở Apia. Anh ta đã thuyết phục được một số thổ dân dễ tính cho đi nhờ trên một chiếc ca-nô vẫn hay chạy từ Apia đến Xaphôtô và được đưa lên bờ bằng xuồng độc mộc. Tôi không rõ tại sao anh ta lại đào ngũ. Có thể cuộc sống trên chiếc tàu chiến với những kỷ cương của nó khiến anh ta chán ngán, có thể anh ta có chuyện gì không hay, cũng có thể vùng biển Nam này và những hòn đảo thơ mộng kia đã thấm đậm vào tâm can anh ta. Lắm khi cái cảnh vật ấy nó chộp lấy con người ta một cách lạ lùng, và anh bỗng thấy mình như con ruồi mắc trong cái mạng nhện. Chắc là trong gân cốt anh ta có một sự mềm yếu nào đó và những ngọn đồi xanh mát này, với không khí mềm dịu, và biển xanh này đã rút mất ở anh ta cái sức mạnh phương bắc như Dêlila rút của anh chàng người Nazarit (6). Dù thế này hay thế khác, anh ta muốn trốn đi và đã nghĩ rằng sẽ an toàn ở cái xó hẻo lánh này cho đến khi tàu của anh ta rời Xamoa.

(1): một loại thuyền buồm dài, thấp có dãy mái chèo thường do nô lệ chèo thời cổ.
(2): nhân vật Hài kịch thánh thần của Đantê, Paolô say đắm vợ của người anh Giôvanni của mình là Phranxexca và cả hai bị Giôvanni giết chết.
(3): nhân vật trong bi kịch Romeo và Juliet của Sếchxpia, thi hào Anh (1564-1616). Hai người yêu nhau tha thiết và thà cùng chết với nhau hơn là sống lẻ loi và được coi là một cặp tình nhân lý tưởng.
(4): hội viên của hội Tình anh em tiền Raphaen - Proraphaelite Brotherhood - thành lập năm 1848 ở Anh - có tôn chỉ là khuyến khích tính trung thành với tự nhiên, tính tinh xảo trọn vẹn (như trong tác phẩm của các họa sĩ thời kỳ tiền Raphaen) trong hội họa và thơ ca, phê bình.
(5): nhà điêu khắc Hy Lap thế kỷ IV trC.N., tác giả bức tượng Apolo mà bản sao hiện ở bảo tàng Louvre - Paris
(6): theo truyền thuyết Kinh thánh, Xamxơn người Nazarit có sức khỏe phi thường, là người anh hùng của dân tộc Ixraen, đã yêu Dêlila, kẻ bị người Philixtin, kẻ thù không đội trời chung của Ixraen, mua chuộc. Dêlila đã phát hiện sức mạnh của Xamxơn là ở mái tóc của anh ta, chưa được cắt từ hồi sinh ra. Sau khi ru cho Xamxơn ngủ trên đùi mình, Dêlila đã cho người cắt bảy món tóc của anh, làm anh mất sức mạnh và bị người Philixin bắt làm tù binh.



Sunday, April 22, 2007

Chàng Đỏ - Somerset Maugham (2)



- Qua những cái cầu như thế này khi chưa quen cũng tốn chút ít thần kinh đấy chứ.

Gã ngẩng lên nhìn và thấy một người đàn ông đang đứng trước mặt. Ắt hẳn ông ta từ cái nhà mà gã trông thấy đi ra.

- Tôi thấy ông ngập ngừng, - người đàn ông tiếp tục nói với nụ cười trên môi, - và tôi chỉ rình được thấy ông ngã.

- Có mà đến mục thất nhà ông, - viên thuyền trưởng nói, lúc này đã lấy được vẻ tự tin.

- Chính tôi trước kia cũng đã từng ngã. Tối nhớ là có một buổi tối đi săn về, tôi đã ngã, đánh rơi cả súng. Giờ thì tôi cho một cậu bé mang súng cho tôi.

Người đàn ông không còn trẻ nữa, có một bộ râu nhỏ giờ đã điểm bạc, và một khuôn mặt thuôn gầy. Ông ta mặc áo lót không tay và cái quần vải bông. Ông ta chẳng đi giày, tất gì cả. Ông ta nói tiếng Anh bằng một giọng hơi lơ lớ.

- Ông là Ninxơn? - Viên thuyền trưởng hỏi.

- Tôi đây.

- Tôi có nghe nói về ông. Tôi đoán là ông sống quanh quanh đâu đây.

Viên thuyền trưởng theo chủ nhân đi vào căn nhà một tầng và nặng nề ngồi xuống cái ghế mà người kia chỉ cho. Trong lúc Ninxơn đi ra ngoài kiếm rượu uytki, gã nhìn quanh gian nhà một lượt. Nó làm gã đầy sửng sốt. Chưa bao giờ gã thấy lắm sách đến vậy. Các giá đặt từ sàn lên đến trần ở cả bốn phía tường mà cái nào cũng chứa chật cả. Một cây đàn pianô lớn bày bừa các bản nhạc, và một cái bàn rộng trên đó sách vở tạp chí để bề bộn. Gian buồng làm gã thấy bối rối. Gã nhớ rằng Ninxơn là một tay kỳ quặc. Không ai biết về ông ta nhiều lắm, tuy ông ta đã ở đảo lâu, nhưng những ai biết ông ta đều đồng ý rằng ông ta kỳ quặc. Ông ta người Thuỵ Điển.

- Ông có một tủ sách to quá nhỉ, - gã nói, khi Ninxơn quay vào.

- Chúng cũng chẳng hại gì, - Ninxơn đáp với một nụ cười.

- Ông đã đọc tất cả số sách ấy rồi sao? - Viên thuyền trưởng hỏi.

- Cũng gần tất cả.

- Tôi cũng có đọc chút ít. Tôi vẫn đặt mua báo "Bưu điện tối thứ bảy".

Ninxơn rót cho khách một cốc rượu uytki khá mạnh và đưa cho gã một điếu xì-gà. Viên thuyền trưởng hởi dạ thông báo đôi điều tin tức:

- Tôi đến hôm qua, mà không tài nào tìm ra khe nước, nên phải bỏ neo phía ngoài. Tôi chưa chạy đường này bao giờm nhưng mấy cha bên tôi chở mấy thứ qua đây. Ông có biết Grây không?

- Vâng, anh ta có cái cửa hàng cách đây một đoạn đường.

- Phải, ở đấy có rất nhiều đồ hộp anh ta muốn được chở đến, với lại anh ta cần cả ít cùi dừa khô nữa. Họ cho là tôi cứ nên qua đây, nằm ườn ở Apia thì cũng thế. Tôi vẫn chạy đường Apia và Pago-Pago đấy chứ, nhưng vừa mới phát dịch đậu mùa ở đấy, nên chẳng có cóc khô gì để làm cả.

Gã uống một hớp rượu uytki và châm điếu xì gà. Gã vốn lầm kì, nhưng có cái gì đó trong con người Ninxơn khiến gã bị kích động làm gã cất tiếng. Người đàn ông Thuỵ Điển ngắm gã bằng cặp mắt to, đen, trong đó hơi thể hiện vẻ giễu cợt thích thú.

- Ông có cái chỗ xinh đáo để.

- Tôi cũng phải bỏ ra nhiều công sức đấy,

- Với chỗ cây này ông cũng khấm khá đấy nhỉ. Trông hay thật. Cùi dừa khô bây giờ đang được giá đấy. Tôi cũng đã có thời có ít đồn điền ở Upôlu (1), nhưng tôi đã phải bán đi rồi.

Gã nhìn quanh gian nhà một lần nữa, tất cả những quyển sách kia gợi cho gã một cảm giác khó hiểu và thù địch nào đó.

- Chắc ở đây ông thấy hơi buồn nhỉ? - Gã nói.

- Tôi đã quen rồi. Tôi ở đây đã hai mươi lăm năm.

Lúc này viên thuyền trưởng chẳng còn nghĩ ra chuyện gì để nói nữa, nên gã im lặng hút thuốc. Ninxơn hiển nhiên không tỏ ý muốn phá vỡ sự yên lặng. Ông nhìn khách bằng con mắt nghĩ ngợi. Gã có vóc người cao hơn sáu bộ, và rất mập. Mặt gã đỏ và đầy vết bẩn, với một mạng mao mạch màu tía trên má, những đường nét bị chìm vào trong sự phì nộn. Mắt gã vằn tia máu. Cổ bị vùi trong những ngấn mỡ. Nếu không có một món tóc quăn và sài, gần như màu trắng ở phía gáy, thì đầu gã hoàn toàn hói; và cái bề mặt trán thênh thang, bóng láng kia đáng lẽ phải tạo cái dáng uyên bác giả tao, thì nó lại tạo cho gã một vẻ đần độn đặc biệt. Gã mặc sơ mi xanh lơ bằng vải phlanen, phanh cổ và phơi bày bộ ngực béo phủ một mảng lông đo đỏ. Chiếc quần xanh rất cũ bằng vải xéc. Gã ngồi trên ghế trong một tư thế vụng về, nặng nề, cái bụnbg vĩ đại chìa ra phía trước và đôi bắp chân mập không bắt chéo. Mọi đặc tính đàn hồi đã thoát ra khỏi chân tay gã. Ninxơn trầm ngâm tự hỏi không hiểu thời trẻ gã thuộc loại người nào. Hình như không thể hình dung ra nổi cái tấm thân đồ sộ kia đã từng là một cậu bé chạy tung tăng. Viên thuyền trưởng đã uống hết cốc uytki và Ninxơn đẩy cái chai về phía gã.

- Xin mời ông.

Viên thuyền trưởng rướn người về phía trước và lấy tay tóm lấy chai rượu.

- Thế sao ông lại tới cái xứ này? - Gã hỏi.

- Ồ, tôi đến các đảo nơi đây là vì chuyện sức khoẻ. Phổi tôi hồi đó rất tồi, và người ta bảo tôi sẽ không sống nổi một năm nữa. Ông thấy đấy, người ta đã nhầm.

- Tôi muốn hỏi làm sao ông lại an cư ở chính nơi đây?

- Tôi là một người đa cảm.

- Chà!

Ninxơn biết viên thuyền trưởng chẳng hiểu gì điều ông nói, và ông nhìn gã với một ánh mỉa mai trong đôi mắt đen của ông. Có lẽ chính vì viên thuyền trưởng là một kẻ quá thô phàm và đầy độn nên ông thấy muốn hăng nói nữa.

- Ông phải lo giữ thăng bằng quá lúc qua cầu nên không nhận ra rằng chỗ này nói chung là khá đẹp đấy.

- Ông có căn nhà nho nhỏ đáng yêu thật.

- À, đây không phải nơi tôi đến ở lúc đầu. Nơi đây có một túp lều của thổ dân, mái tổ ong và kèo cột, núp bóng một cây to hoa đỏ, còn những bụi cây ba đậu, lá vàng, lá đỏ ánh lên làm thành một hàng rào xung quanh. Rồi chung quanh lại toàn những cây dừa, lạ lùng như đàn bà, và cũng kiêu kỳ như thế. Chúng đứng bên mép nước và cả ngày soi bóng mình xuống đó. Hồi ấy tôi còn thanh niên. Trời, cái thuở một phần tư thế kỷ về trước - tôi đã muốn hưởng trọn vẹn vẻ đáng yêu của thế gian trong khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại trước khi bước vào cõi hư vô. Tôi nghĩ đấy là chỗ đẹp nhất tôi từng gặp. Lúc đầu trông thấy, tôi đã sững sờ, e rằng mình sắp phát khóc lên. Bấy giờ chưa quá hăm lăm, và cho dù tôi đã lấy hết can đảm nhìn thẳng vào số mệnh, tôi vẫn không muốn chết. Thế rồi hình như chính cái vẻ đẹp nơi này đã làm tôi dễ dàng chấp nhận số mệnh của mình hơn. Tôi cảm thấy là khi tôi đến đây, tất cả quãng đời quá khứ đã rơi tuột đi mất. Xtốckhôm với Trường đại học tổng hợp của nó, rồi thì Bon; tất cả cứ như cuộc đời của một người nào khác, như thể lúc này rốt cuộc tôi đã đạt đến cái hiện thực mà các vị tiến sĩ triết học - tôi cũng là một tiến sĩ triết, - đã từng tranh cãi khá nhiều. "Một năm" - tôi thốt lên với chính mình, - "Ta có một năm. Ta sẽ dùng nó ở nơi đây và rồi ta sẽ bằng lòng nhắm mắt xuôi tay". Chúng ta đều ngốc nghếch, đa cảm và hay xúc động ở cái tuổi hăm lăm, nhưng giá chúng ta không như vậy thì có lẽ chúng ta sẽ kém sáng suốt hơn ở cái tuổi năm mươi. Nào uống đi, ông bạn. Đừng để những chuyện dấm dớ xen vào. Ông vẫy bàn tay về phía cái chai, và viên thuyền trưởng cạn nốt phần rượu trong cốc.

- Ông chẳng uống tí nào cả, - gã nói, tay với chai uytki.

- Tôi không nghiện, người đàn ông Thuỵ Điển mỉm cười - Tôi tự đầu độc mình bằng những cách tôi tưởng là còn tinh tế hơn. Nhưng có lẽ nó chỉ là chuyện huyễn hoặc. Dẫu sao, tác động kéo dài hơn và kết quả cũng độc hại hơn.

(1): Một trong chín hòn đảo ở Tây Xamoa, có trung tâm hành chính là Apia


To be continued

Chàng Đỏ - Somerset Maugham (1)

Viên thuyền trưởng thọc tay vào một bên túi quần với vẻ khó khăn, vì nó không nằm ở bên sườn mà lại ở đằng trước, đã thế gã lại to béo; gã rút ra chiếc đồng hồ to bằng bạc. Gã nhìn đồng hồ rồi lại nhìn lên mặt trời đang xé. Anh chàng người Kanaka ở mạn trái đưa mắt nhìn viên thuyền trưởng, nhưng không nói gì. Mắt viên thuyền trưởng dừng lại ở hòn đảo mà họ đang tiến lại gần. Một vệt bọt trắng ghi dấu đá ngầm. Đã biết rằng chỗ này có một khe nước đủ rộng cho con tàu đi qua, khi họ tới gần hơn, gã tính sẽ trông thấy. Họ còn có gần một tiếng nữa trước khi mặt trời lặn. Trong vịnh nước sâu, họ sẽ có thể thả neo thoải mái. Hương trưởng làng mà gã nhìn thấy giữa đám cây dừa kia là bạn của viên thuyền phó, lên bờ một đêm cũng dễ chịu. Viên thuyền phó tiến về phía trước và đúng lúc ấy viên thuyền trưởng quay về phía anh ta.

- Ta sẽ làm một chai rượu và rủ dăm cô gái lên nhảy, - gã nói.

- Tôi chẳng thấy khe nước đâu, - viên thuyền phó đáp.

Anh ta người Kanaka, đẹp trai, da ngăm đen, nom phần nào từa tựa như một Hoàng đế La Mã hậu sinh, đang đà chắc mập; nhưng khuôn mặt mịn màng và nhẵn nhụi.

- Tôi cầm chắc là nó ở ngay đây thôi, - viên thuyền trưởng vừa nói vừa nhìn qua cặp kính. - Tôi không hiểu tại sao ta lại không nom thấy. Thử cho một đứa trèo lên cột buồm ngó xem sao.


- Thuyền phó gọi một thủy thủ đế và ra lệnh. Viên thuyền trưởng dõi theo anh chàng thủy thủ người Kanaka leo lên và chờ anh ta báo. Nhưng anh ta nói vọng xuống là anh ta không trông thấy gì ngoài cái vệt bọt kia. Viên thuyền trưởng nói tiếng Xamoa như một thổ dân, gã chửi tục một các thoải mái.

- Cho nó ở trên ấy nữa hay không? - Viên thuyền phó hỏi.

- Ở trên ấy làm mẹ gì nữa? - Viên thuyền trưởng đáp. - Cái đồ ngốc nghếch chết tiệt ấy làm sao mà thấy được cái gì. Đánh cuộc với ông là thể nào tôi cũng tìm được cái khe nước nếu tôi lên trên ấy.

Gã tức giận nhìn cái cột buồm thanh mảnh. Thật rất hợp với một đứa thổ dân vốn vẫn quen trèo dừa suốt đời. Còn gã thì béo và nặng nề.

- Xuống đi, - gã kêu to. - Mày chẳng tích sự gì hơn đồ chó chết. Ta đành phải đi dọc dãy đá ngầm đến bao giờ tìm được khe nước mới thôi.

Đó là một chiếc tàu buồm bảy mươi tấn có động cơ chạy bằng paraphin. Khi không có gió ngược, nó chạy quãng bốn năm dặm một giờ. Chiếc tàu đã cũ được sơn trắng từ dạo lâu lắm rồi, nay nó vừa bẩn, vừa dơ, lốm đốm những vết. Nó sặc mùi paraphin và mùi dừa khô là thứ hàng chở thường xuyên. Họ chỉ còn cách dãy đá ngầm một trăm bộ và viên thuyền trưởng bảo người lái chạy men theo đá ngầm cho đến khi tới khe nước. Nhưn khi đã đi được một vài dặm, anh ta mới nhận ra là đã mất dấu. Anh ta trở buồm và từ từ cho lui lại. Bọt trắng của đá ngầm tiếp nối không hề đứt đoạn, và lúc này mặt trời đang lặn. Chửi cho sự ngu ngốc của kíp thủy thủ một câu, viên thuyền trường đành chịu đợi cho đến sáng hôm sau.

- Xoay buồm lại, - gã nói. - Làm sao bỏ neo ở đây được.

- Họ lại quay ra khơi chút ít, và giờ trời đã tối hẳn. Họ bỏ neo. Khi buồm đã cuộn, con tàu bắt đầu lắc lư mạnh. Ở Apia người ta nói rằng một ngày kia thể nào nó cũng lắc lư đến lật thì thôi; còn người chủ, một người Mỹ gốc Đức cai quản một trong những cửa hiệu lớn nhất thì bảo có các bao nhiêu tiền, anh ta cũng không chui vào cái tàu này. Anh bếp, người Trung Quốc mặc cái quần trắng, chạy ra nói là bữa ăn đã sẵn sàng; và khi viên thuyền trưởng bước vào ca bin, gã đã thấy người thợ máy ngồi ở bàn. Anh thợ máy người dài, gầy với cái ổ ngẳng. Anh ta mặc bộ quần áo làm việc màu xanh lơ và cái áo len cộc tay để lộ ra cái cẳng tay khẳng khiu xăm từ khuỷu đến cổ tay.

- Bố sư khỉ, phải ngủ đêm ngoài biển mất thôi, - viên thuyền trưởng nói.

Người thợ máy không trả lời, và họ ăn trong sự im lặng. Cabin được soi sáng bởi một ngọn đèn dầu tù mù. Khi họ ăn hết món mơ hộp cuối mỗi bữa ăn, thì anh bếp bưng một tách trà vào. Viên thuyền trưởng đốt điếu xì gà và bước lên boong trên. Hòn đảo bây giờ chỉ là một khối đen sẫm trong đêm. Những vì sao rất sáng. Âm thanh suy nhất là tiếng sóng cồn vỗ không dứt. Viên thuyền trưởng thả người xuống một chiếc ghế và uể oải hút thuốc. Rồi có ba bốn thủy thủ tiến đến và ngồi xuống. Một người có cây đàn băng-giô và một người khác có một chiếc côngxéctina (1) . Họ dạo nhạc, và một người cất tiếng hát. Bài hát thổ dân vang lên một cách lạ lùng trong âm hưởng của những nhạc cụ kia. Rồi một cặp bắt đầu nhảy theo tiếng hát. Một vũ điệu dã man, nguyên thuỷ, hoang sơ, dồn dập, với những động tác mau lẹ của tay chân và sự uốn éo của thên hình: một điệu nhảy nhục cảm, thậm chí còn xác thịt, xác thịt mà thiếu dục vọng. Nó rất thú vật, rạch ròi, kỳ quặc mà không thần bí, tóm lại là tự nhiên gần như có thể gọi là trẻ con. Cuối cùng họ thấm mệt. Họ nằm ngả trên boong và ngủ, mọi vật đều yên lặng. Viên thuyền trưởng nặng nề nhấc thân mình khỏi ghế ngồi và lồm cồm bò qua một bạn đồng hành. Gã đi vào cabin và cởi quần áo ra, lên giường nằm. Gã thở hổn hểnh trong cái nóng của đêm.

Sáng hôm sau, khi hừng đông bò lên trên mặt biển êm lặng, khe nước giữa đá ngầm lẩn khỏi mắt họ đêm trước giờ đã hiện ra chênh chếch một chút về phía đông của nơi họ đậu. Chiếc tàu buồm tiến vào vịnh. Không có lấy một gợn sóng trên mặt nước. Sâu dưới những tảng đá san hô người ta thấy cá con đủ các màu bơi lượn. Khi đã thả neo đâu vào đấy, viên thuyền trưởng ăn bữa sáng và đi lên boong. Mặt trời toả chiếu trên bầu trời không mây, nhưng vào buổi sáng sớm thế này, không khí mát mẻ và dễ chịu. Hôm đó là ngày chủ nhật nên có một cảm giác tĩnh tại, yên ắng, như thể thiên nhiên đã đi nghỉ, điều ấy tạo cho gã một vẻ khoan khoái đặc biệt. Gã ngồi nhìn bờ cây um tùm, cảm thấy biếng nhác và thư thái trong lòng. Ngay sau đó có một nụ cười chậm rãi làm động đôi môi gã, gã ném mẩu xì gà xuống nước.

- Ta phải lên bờ mới được, - gã lên tiếng. - Cho thuyền ra nào!

Gã vụng về trèo xuống thang và chiếc thuyền chèo vào ngách vịnh con con. Những cây dừa tiến sát xuống tận mép nước, không thành hàng, mà dàn ra với một nghi thức định sẵn. Nom chúng giống vũ điệu ba-lê của các bà cô không chồng, tuổi đã lớn nhưng vẫn lả lơi, làm điệu làm bộ với vẻ duyên dáng màu mè của một thời đã trôi qua. Gã khệnh khạng đi qua đám dừa, dọc theo con đường trông rõ nét uốn lượn quanh co, chẳng mấy chốc nó dẫn gã tới một con lạch rộng. Một cái cầu bắc qua, làm bằng những thân cây dừa có khoảng một tá thân cây thành hàng một, đặt nối đầu với nhau và ở giữa chỗ nối được đỡ bằng một cây chạc cắm xuống lòng lạch. Bạn phải bước trên một bề mặt tròn, nhẵn, lại hẹp và trơn, mà không có tay vịnh. Để qua cái cầu như thế đòi hỏi phải có một đôi chân chắc chắn và một con tim vững vàng. Viên thuyền trưởng ngập ngừng. Nhưng gã trông thấy bờ bên kia, nép dưới bóng cây là một ngôi nhà của người da trắng; gã quả quyết, và khá là rón rén, gã bắt đầu bước đi. Gã quan sát đôi chân cẩn thận, và mỗi khi gặp một chỗ nối thân cây mấp mô, gã hơi loạng choạng. Với tiếng thở phào nhẹ nhõm, gã đã đi tới cái cây cuối cùng và sau rốt đặt được chân lên nền đất cứng của bờ bên kia. Gã để tâm chăm chú vào việc qua cầu khó khăn này, nên không nhận thấy có người quan sát gã, và thật là ngạc nhiên khi gã nghe tiếng người nói với mình.

(1): một loại nhạc cụ nhỏ kiểu acocđêông, có nút ấn và dải xếp nếp

To be continued...

Thursday, April 19, 2007

Đảo tường vy - An Ni Bảo Bối


Phần 1 - Cứ đi, cứ đi
13. Nhớ lại tình yêu (p.111-112)


Trên đường đi chợt nhớ lại các cuộc tình. Cảm thấy tình yêu đẹp nhất là hai người bầu bạn với nhau.

Không cần ràng buộc, không cần vòng vo, không cần sở hữu, không cần khát vọng khai thác được ý nghĩa gì từ bạn tình. Đó là thứ đã xác định phải hụt hẫng. Nhưng phải là hai chúng ta được xếp cạnh nhau, đứng ngắm cái nhân gian vắng vẻ này.

Có hai căn phòng độc lập, mỗi người đều làm việc trong phòng riêng.

Cùng đi ăn tối ngoài tiệm.

Lúc đi dạo có rất nhiều chuyện để nói.

Lúc ôm nhau, thấy được an toàn.

Không xâm phạm tự do của nhau. Không sợ anh vẫn liên lạc với bạn gái cũ.

Không bày tỏ tình cảm gì cho nhau. Bày tỏ là tìm lấy sự thay đổi.

Rất bình dị. Rất quen thuộc. Dường như mùi của anh chính là mùi trên cơ thể bạn.

Bất luận ở đâu và khi nào đều cần phải giữ cho nhau một khoảng cách.

Có thể bỏ đi bất cứ lúc nào.

Khi muốn yên tĩnh, dù anh ở bên cạnh cũng giống như đang ở một mình.

Có một phong cách sống riêng, bao gồm cả quần áo, đĩa nhạc, nước hoa, thức ăn...

Không quá nhớ nhung nhau, nhưng khi mệt mỏi vẫn biết anh là nhà.

Chúng ta rất dễ đụng nhau, bởi đều là những người ích kỷ hoặc ngu ngốc. Bọn họ yêu những người khác chỉ để chứng minh người khác cũng yêu họ. Hoặc đã tóm được trong tay, tiếc không nỡ buông, mãi cho đến khi vật nắm trong tay đã chết đi.

Tình cảm chín muồi cần mất thời gian chờ kết trái. Nhưng chúng ta đều mất kiên nhẫn. Ai có thể mất mười năm chờ đợi một người bỏ đi phương xa? Ai có thể sau mười năm tha phương vẫn quay về tìm lại người xưa cũ. Có những tình yêu do quá sốt sắng muốn đạt được danh lợi, không có cách được chứng minh, thế nên cũng không thành.




Cứ đọc An Ni Bảo Bối là lại tưởng đọc nhầm nhật ký của chính mình. Cái cảm giác đọc nhật ký của mình nhưng không phải do mình viết ra từ Hoa bên bờ đã là một trải nghiệm lạ. Vốn dĩ Hoa bên bờ được đặt trong bối cảnh Thượng Hải nên có đoạn rất sáng rõ nhưng cũng có những đoạn thật lu mờ. Trải nghiệm với Đảo tường vy thì hoàn toàn rất rõ ràng vì bối cảnh chính của nó là Việt Nam, với đầy đủ Sài Gòn, Hà Nội, Đà Lạt, Huế, Hội An... Từng ánh mắt của những con người nơi góc phố, từng quán ăn chen đầy những anh Tây ba lô hay những cô du khách Nhật đều là những gì đã từng trải nghiệm thật sự...


Ghi chú: Trong phần đầu của Đảo tường vy, An Ni Bảo Bối có viết về vùng đất tên Đại Lải với những ngôi biệt thự kiểu Pháp, núi, đồi và một rạp phim duy nhất "có một cái tên rất xa vời, được gọi là Một phần ba lại bốn. Hoặc là Một phần bốn lại ba." (p.24) Rồi cũng kịp nhận diện 2 cái tên này. Đại Lải tức là Đà Lạt (chứ không phải Đại Lãnh như trong đầu mình cứ lặp đi lặp lại vì sự thật là đang rất muốn được đi Đại Lãnh) và cái rạp phim đó là rạp 3-4. Có điều không hiểu là vì sao người biên tập sách không bị chú thêm sau khi đã chuyển ngữ nhỉ?!

Ảnh: Rạp 3-4 @ Đà Lạt - from Alamy